Phố bar thật ra không phải là một con phố, mà chỉ là một con hẻm nhỏ hẹp. Hai bên chen chúc đủ loại cửa tiệm, người qua lại tấp nập.
Yến Sơ quen đường quen nẻo dẫn họ vào một quán ăn vỉa hè. Mặt bằng quán không lớn nhưng rất gọn gàng, buôn bán đắt khách, tầm này đã ngồi kín hơn nửa số bàn.
“Ông chủ, chỗ cũ nhé!” Yến Sơ gào lên một tiếng.
Ông chủ là một ông chú đầu trọc, đang bận tay lật xiên nướng, ngẩng đầu thấy Yến Sơ liền cười toe toét: “Ây dô, anh Yến đến rồi đấy à? Đợi lát, tôi dọn bàn cho mọi người ngay đây!”




